Truyện / Chàng Rể Của Tổng Tài

🌟 8.9 ✍🏻 Thông ☘️ Đang ra 🌍 Internet & reviewstory.net

📖 Bạn đang xem - Chương 5: Tôi Phải Đập Vỡ Bát Cơm Của Anh!


Hoàng Thiên ánh mắt xẹt qua vài cái, liền nuốt lời định nói trở lại.
Hình ảnh nghèo hèn của anh đã ăn sâu vào trong đầu cô, dù anh có nói ra sự thật cũng không ai tin.
Nhìn thấy Hoàng Thiên ngừng nói, Lâm Ngọc An tin chắc vào phán đoán của chính mình.
Cô không để ý đến Hoàng Thiên nữa và quay trở lại giường của mình để nằm xuống và nghỉ ngơi.
Cả đêm không nói một lời nào.
Sáng sớm hôm sau, Hoàng Thiên và Lâm Ngọc An cùng nhau rời khỏi nhà.
Mỗi ngày Lâm Ngọc An đi làm và tan làm, đều là do Hoàng Thiên đưa đón.
“Khi quay về anh lái xe cẩn thận.”
Đến cửa công ty, Lâm Ngọc An xuống xe dặn dò một câu.
“Được”
Hoàng Thiên đồng ý.
Anh vừa định phóng xe đi thì thấy một chiếc ô tô Audi màu đỏ lao tới, dừng trước cửa công ty.
Trong xe, một người phụ nữ tóc ngắn khoảng ba mươi tuổi, mặc trang phục công Sở, trông rất sắc sảo.
“Cô hay lắm Lâm Ngọc An, càng ngày càng giỏi hơn cả tôi, còn có tài xế toàn thời gian!”
Người phụ nữ tóc ngắn cười lạnh, và nói với Lâm Ngọc An với giọng nói kỳ lạ.
Lâm Ngọc An không nhịn được mà cảm thấy đau đầu, người phụ nữ tóc ngắn này chính là sếp trực tiếp của cô, Trương Ngọc Huyền, phó chủ tịch bộ phận marketing.
“Chủ tịch Trương, chồng tôi đưa tôi đi, không phải tài xế.”
Lâm Ngọc An nói.
Trương Ngọc Huyền cảm thấy khó chịu khi nhìn thấy Lâm Ngọc An.
Vì Lâm Ngọc An quá đẹp, vóc dáng lại quá chuẩn nên Trương Ngọc Huyền ghen tị.
“Ha ha, tôi còn tưởng cô lại quyến rũ tên đàn ông nào chứ, hóa ra là người chồng vô dụng của cô.”
Trương Ngọc Huyền chế nhạo liếc nhìn Hoàng Thiên trong xe.
Hoàng Thiên trong xe nghe rõ, anh thật sự không nói nên lời.
Ngay cả những người trong công ty của Ngọc An cũng gọi mình là kẻ vô dụng.
“Trương Ngọc Huyền, xin cô nói chuyện tôn trọng người khác một chút!”
Lâm Ngọc An nói lớn.
“Ủa, cô có nhầm lần gì không, tôi là sếp của cô, cần phải tôn trọng cô sao?”
Trương Ngọc Huyền nhìn Lâm Ngọc An rất khó chịu.
Tim Lâm Ngọc An run lên vì tức giận, há to miệng nhỏ, cuối cùng vẫn nhãn nhịn.
Cô biết Trương Ngọc Huyền đang cố tình gây khó dễ cho mình, người phụ nữ này đã dòm ngó cô từ lâu và muốn tống cổ cô ra khỏi công ty.
Cứng rắn với Trương Ngọc Huyền chỉ có thể khiến cô mất công việc này.
“Sau này nếu cô còn dám bắt nạt vợ của tôi, tôi sẽ khiến cô hối hận.”
Lúc này, Hoàng Thiên xuống xe, nhìn chằm chằm Trương Ngọc Huyền.
“Ha ha, buồn cười thật đấy, đồ phế vật như cậu mà dám ra mặt giúp vợ sao?”
Trương Ngọc Huyền bĩu môi, nhìn Lâm Ngọc An cười: “Lâm Ngọc An, chồng của cô thật không biết cư xử, cô không quản sao?
Sau này đừng mang anh ta đi theo tránh mất mặt.
Sau đó, cô †a vặn eo bước vào công ty.
Lâm Ngọc An hít thở sâu và điều chỉnh cảm xúc của mình.
Vừa rồi Hoàng Thiên ra mặt vì cô, trong lòng cô vẫn rất cảm động.
Cho dù người đàn ông này khiến người ta khó chịu đến mức nào, thì ít nhất trong lòng anh vẫn có cô.
“Không sao, anh có thể về rồi”
Lâm Ngọc An nhìn Hoàng Thiên.
“Hay là em bỏ công việc này đi, đừng nhãn nhịn ả ta nữa”
Hoàng Thiên nói.
“Ha ha”
Lâm Ngọc An cười khổ: “Anh không kiếm được một xu, tôi mà từ chức thì nhà chúng ta cạp đất mà ăn à?”
Nói xong, cô ngẩng khuôn mặt xinh đẹp lên nhìn trời.
Nhưng Hoàng Thiên có thể nhìn thấy rõ ràng, hai mắt Lâm Ngọc An chứa đầy nước mắt như pha lê, cô ngẩng mặt lên vì không muốn nước mắt chảy ra.
Nhìn Lâm Ngọc An xoay người đi vào công ty, Hoàng Thiên không khỏi có chút xót xa.
Vợ đã không dễ dàng trong suốt những năm qua… Nghĩ đến việc Lâm Ngọc An đến công ty phải chịu tủi nhục như vậy, Hoàng Thiên không nhịn được mà cảm thấy tức giận.
Anh lấy điện thoại di động ra và bấm số của Lương Mạnh Bắc.
“A lô, là tôi, Hoàng Thiên.”
“Là cậu chủ sao, cuối cùng ngài cũng gọi điện thoại cho tôi rồi.”
Giọng nói phấn khích của Lương Mạnh Bắc truyền qua điện thoại.
Hoàng Thiên trong lòng suy nghĩ một chút, xem ra, quả nhiên Lương Mạnh Bắc đã sớm biết thân phận của anh.
“Ông biết tất cả rồi sao?”
“Vâng, thưa cậu chủ, quản gia Trần đã giải thích rồi.
Cậu chủ, trên thực tế, Công ty Quốc tế Toàn Cầu là tài sản của gia đình ngài, còn tôi chỉ là một người làm thuê của gia đình ngài…”
Điều này…… Hoàng Thiên rất bất ngờ.
“Ừm, trong trường hợp đó, ông có thể giúp tôi một việc được không?”
“Cậu chủ, xin hãy nói.”
“Ông có biết công ty Nguyên Đạt không?”
Hoàng Thiên hỏi.
“Tôi biết, chỉ là một công ty nhỏ thôi.
Công ty này đã làm mất lòng ngài sao? Cậu chủ đừng lo lắng, tôi sẽ lập tức khiến công ty này phá sản!”
Lương Mạnh Bắc hung hăng nói.
“Không đến mức đó.
Vợ tôi làm việc trong công ty này, và sếp của cô ấy tên là Trương Ngọc Huyền.
Người phụ nữ này rất khó chịu.
Ông có thể cảnh báo cô ta để cô ta không bắt nạt vợ tôi trong tương lai.”
“Không sao, tôi sẽ gọi cho ông chủ của công ty Nguyên Đạt ngay.”
Lương Mạnh Bắc nói một cách vui vẻ.
Hoàng Thiên cúp điện thoại, trong lòng nhẹ nhõm.
Lương Mạnh Bắc ra tay thì nhất định không sao, sau này vợ anh sẽ không bị đám người đó ức hiếp nữa.
Nghĩ vậy, Hoàng Thiên lên xe, lái về nhà.
Đột nhiên, một chiếc xe BMW quen thuộc xuất hiện trong tầm mắt.
Đây không phải là chiếc xe mà Trịnh Hiếu Phong đã lái sao?
Hoàng Thiên trong lòng vừa nghĩ, dừng xe lại.
Gần đó có một cửa hàng kim hoàn, qua cửa kính, Hoàng Thiên nhìn thấy Trịnh Hiếu Phong.
Hoàng Thiên cảm thấy khó chịu khi nghĩ rằng Trịnh Hiếu Phong vẫn có ý đồ với Lâm Ngọc An.
Điều khiến Hoàng Thiên ngạc nhiên hơn nữa là ở bên cạnh Trịnh Hiếu Phong, đó thực sự là Trương Lan Phượng, mẹ vợ của anh!
Lúc này, Trương Lan Phượng đang nằm trên quầy, đưa ngón tay chỉ vào những đồ trang sức khác nhau trong quầy, đồng thời giao tiếp với nhân viên bán hàng.
Đột nhiên, Hoàng Thiên hiểu được tình hình đại khái.
Có lẽ Trịnh Hiếu Phong này có kế hoạch mua trang sức để lấy lòng Trương Lan Phượng?
Hoàng Thiên không bình tĩnh được, xuống xe lặng lẽ đi vào tiệm vàng.
Tiệm kim hoàn này khá nổi tiếng, rất đông khách hàng, Hoàng Thiên núp sau một vài khách hàng, bí mật theo dõi.
“Dì, chiếc vòng ngọc dát vàng này thật tốt, rất hợp với khí chất của dì.”
Trịnh Hiếu Phong cười nịnh nọt với Trương Lan Phượng.
Trương Lan Phượng nghe xong rất vui mừng, bà ta đeo thử chiếc vòng vào rồi thích đến mức không thể bỏ xuống.
“Hiếu Phong, chiếc vòng cũng tốt, nhưng đắt quá, hai mươi tám triệu!”
Trương Lan Phượng nói.
“He he, đây chỉ là khoản tiền nhỏ mà thôi, chỉ cần dì thích thì cháu sẽ mua”
“Vậy thì dì cảm ơn con.”
Trương Lan Phượng vui vẻ đến mức cười không khép được miệng: “Haizz, thằng bé như con thật là hiểu chuyện, biết hiếu thuận với về trên.
Nếu ngay từ đầu Ngọc An gả cho con thì tốt rồi!”
“Dì, con nguyện ý chờ đợi! Chỉ cần Ngọc An đổi ý, muốn ly hôn với Hoàng Thiên, con sẽ lập tức cưới cô ấy: Trịnh Hiếu Phong thề thốt.
Trương Lan Phượng trong lòng thâm nghĩ Trịnh Hiếu Phong so với Hoàng Thiên rác rưởi mạnh hơn gấp trăm lần, có thể mua một chiếc vòng có giá hai mươi tám triệu cho mình mà không thèm chớp mắt, con rể này có thể tìm ở đâu?
Đi với?
“Được rồi! Dì sẽ về thuyết phục Ngọc An sau.
Hoàng Thiên nghe thấy thì không nhịn được mà tức giận Mẹ chồng nếu biết gia đình tôi có tài sản nghìn tỷ, giàu nhất Trung Quốc, liệu bà có còn nói như vậy không?
“Nhân tiện, Ngọc An vừa gọi cho dì và nói rằng sếp của con bé đã xin lỗi con bé và hứa rằng sẽ không bao giờ làm phiền con bé nữa! Tôi có thể nói rằng Ngọc An rất hạnh phúc”
Trương Lan Phượng chiêm ngưỡng chiếc vòng cổ bằng vàng ròng và kim cương nghìn tỷ trên quầy, đang lơ đễnh đối xử với Trịnh Hiếu Phong.
“Thật sao?”
Trịnh Hiếu Phong rất ngạc nhiên.
Cho dù đã hứa sẽ giúp Lâm Ngọc An giải quyết vấn đề này, nhưng anh ta không biết ông chủ của Lâm Ngọc An là ai, và anh ta không chắc rằng nó sẽ được thực hiện.
“Vậy phải cảm ơn bạn rồi! Khi Ngọc An tan sở, tôi sẽ nhờ cô ấy mời bạn đi ăn tối và cảm ơn vì đã cứu mình.”
Trương Lan Phượng mỉm cười hài lòng, và nháy mắt với Trịnh Hiếu Phong, có ý để anh ta nắm bắt cơ hội.
Trịnh Hiếu Phong đã rất vui mừng, và anh ấy đang chờ đợi cơ hội này!
“Cô cô, cô quá khách sáo, tôi rất yêu Ngọc An, giúp cô ấy là đúng rồi.”
Trịnh Hiếu Phong sắc mặt không đỏ cũng không trắng, liền đẩy thuyền đi theo, trực tiếp nhận lấy thành công lao của mình.
Trương Lan Phượng cười nói với Trịnh Hiếu Phong, còn nhìn Trịnh Hiếu Phong với ánh mắt khác thường, ý là bảo anh ta nên nắm bắt cơ hội.
Hoàng Thiên đã đợi quá lâu rồi, cái mà anh đợi chính là cơ hội này.
“Hiếu Phong, con quá lãng phí rồi, phải tiết kiệm một chút chứ?”
Trương Lan Phượng chỉ vào chiếc vòng cổ kim cương và vàng trong quầy.
Khi Trịnh Hiếu Phong nhìn vào giá, đầu của anh ta bỗng trở nên bự hơn.
Chiếc vòng cổ kim cương này được bán với giá ba trăm triệu!
Mặc dù gia đình anh ta giàu có mới thành lập công ty, nhưng tiền tiêu vặt hàng tháng của anh ta chỉ khoảng bảy mươi triệu, để mua một món đồ có giá ba trăm triệu vẫn khiến anh ta rất đau đầu!
“Dì, cái này…”
Trịnh Hiếu Phong xấu hổ.
Trương Lan Phượng nhìn Trịnh Hiếu Phong do dự rồi nhanh chóng cười: “Hì hì, con đã mua vòng tay ba mươi triệu cho dì rồi! Hừ, không giống con rể rác rưởi của dì, sợ là đến vòng tay ba trăm nghìn cũng mua không nổi “Dì chỉ là tiện hỏi thôi.
Con không cần mua.
Sợi dây chuyền này đắt quá.”
Hoàng Thiên nghe không được nữa, liền đi tới.
Nhìn Trịnh Hiếu Phong ngạc nhiên, Hoàng Thiên nói: “Chỉ hơn ba trăm triệu, cũng không đắt lắm.
Anh không có khả năng mua, còn giả bộ làm gì?”.