Truyện / Cực Phẩm Thánh Y

🌟 8.9 ✍🏻 Mặc Nguyệt Minh ☘️ Đang ra 🌍 Internet & reviewstory.net

📖 Bạn đang xem - Chương 92


Muốn đòi lại một nghìn năm mươi tỷ đồng đó, chắc chắn là không thể nào đòi lại được nữa rồi! Thế nên, Diệp Lâm cũng chỉ còn có thể nhanh chóng nghĩ ra cách khác để góp đủ số tiền đó mà thôi.
Bây giờ, bên phía Diệp Lâm, người có thể dễ dàng đưa ra một nghìn năm mươi tỷ đồng đó cũng chỉ có ba người Nam Bá Thiên, Hoàng Vĩnh Phong và Trần Khánh Nguyên!
Triệu Thành Diệp mặc dù là người có thực lực, nhưng không có nghĩa là anh ta có tiền, anh ta cũng chỉ là có quyền lực lớn hơn một chút mà thôi! Cuối cùng, Diệp Lâm cũng quyết định chọn Hoàng Vĩnh Phong.
Anh đến công ty của Hoàng Vĩnh Phong, còn chưa kịp bước lên tầng lầu thì mày kiếm của Diệp Lâm đã cau chặt lại rồi! Mặc dù tòa nhà này nằm ở vị trí có ánh nắng chói chang chiếu thắng vào, nhưng nó lại được bao phủ bởi một bầu không khí u ám vô cùng khó tả.
Diệp Lâm nhận được sự kế thừa của thần y thánh thủ Lâm Tùng Kiến, trong đó không chỉ bao gồm các kỹ năng y thuật, mà còn có cả các kĩ thuật xem phong thủy.
Lần trước, khi mà anh gặp Hoàng Vĩnh Phong, Diệp Lâm đã cảm nhận được ông ta có điều gì đó không được ổn cho lắm! Con trai của ông ta gặp phải tai nạn xe hơi nghiêm trọng đến như vậy, xem ra cũng không chỉ là một tai nạn xe hơi bình thường.
Chỉ có điều là Hoàng Vĩnh Phong và Diệp Lâm có quan hệ không mấy sâu đậm cho lắm, chưa kể thái độ của Hoàng phu nhân lại ác liệt đến như vậy! Thế nên Diệp Lâm cũng không thèm lo chuyện bao đồng làm chi.
Lần này, vì một nghìn năm trăm tỷ đồng đó! Thế nên Diệp Lâm không thể không đến đây một chuyến được.
Bước vào tập đoàn Hoàng thị, Diệp Lâm ở quầy lễ tân đăng ký thông tin xong, liền ngồi ở một bên chờ đợi! Không qua bao lâu, anh liền nhìn thấy cô gái ở quầy lễ tân đó cùng với một đám người bảo vệ bước tới chỗ mình.
Đứng đầu là một tên bảo vệ trắng trẻo mập mạp, khi hắn ta nhìn thấy Diệp Lâm, ánh mắt của hắn ta đột nhiên lóe sáng lên, hệt như vừa nhìn thấy được kẻ thù của mình vậy! Cái gã đàn ông trắng trẻo mập mạp này chính là em họ của Hoàng phu nhân, ông ta ở đây với tư cách là đội trưởng của đội bảo vệ.
Mấy ngày trước, khi mà Hoàng phu nhân về nhà, bà ta đã ở trước mặt của ông ta càm ràm về chuyện này, bảo rằng bà ta đã bị Diệp Lâm làm nhục như thế nào! Cái gã đàn ông trắng trẻo mập mạp này vẫn luôn để chuyện này trong lòng…
Sớm đã muốn kiếm cơ hội để xử lý Diệp Lâm báo thù cho chị gái của ông ta rồi! Ông ta không ngờ tới, Diệp Lâm vậy mà lại tự mình đưa tới cửa.
“Đứng lên, ai cho mày ngồi ở chỗ này cơ chứ!" Gã đàn ông trắng trẻo mập mạp đó mắng chửi.
Diệp Lâm cau mày lại và nói: "Ghế số pha đặt trong đại sảnh không phải là để cho người ta ngồi hay sao hả?"
Gã đàn ông trắng trẻo mập mạp đó nói: “Là để cho con người ngồi nhưng mà có cho mày ngồi hay không hả?"
“Ý của ông là gì hả?” Vẻ mặt Diệp Lâm trở nên lạnh lùng, cái gã bảo vệ này rõ ràng là muốn đến kiếm chuyện với anh mà.
"Hừ!" gã trắng trẻo mập mạp đó lạnh lùng hừ một cái: “Mày tên là Diệp Lâm phải không hả?"
Diệp Lâm không có trả lời.
Tên bảo vệ đó liền chửi rủa: “Mày điếc rồi hay sao hả? Không nghe thấy ông đây đang hỏi mày cái gì hả?"
Diệp Lâm cũng lười để ý tới hắn ta, xua tay nói: “Tôi sẽ không phí lời với anh, kêu Hoàng Vĩnh Phong xuống đây!"
"Xấc xược!" tên bảo vệ đó mở miệng nguyền rủa: “Ai con mẹ nó cho mày cái gan đó hả, dám lập tức gọi thẳng tên của Hoàng tổng bọn tao!"
Diệp Lâm tức giận nói: “Rốt cuộc thì anh muốn làm cái quái gì hả?".