Truyện / Luân Hồi Thương Đế

🌟 8.9 ✍🏻 Luân Hồi Thương Đế ☘️ Đang ra 🌍 Internet & reviewstory.net

📖 Bạn đang xem - Chương 2


Người ngoài chỉ biết Đoạn Ngọc hắn có trí tuệ cùng ý chí hơn người mà lại không biết hắn tự thân thì có một loại quái lực kỳ lạ, phàm là trong vòng mười mét sự vật hắn cho dù là nhắm mắt cũng có thể thông qua tinh thần ý chí mà thấy được rõ ràng.
Chủ nhân của thanh âm kia có thể vô thanh vô tức truyền âm thanh vào tai hắn thì chắc chắn không phải bình thường, tu vi chí ít cũng phải là Động Thiên cảnh cường giả.
Đoạn Ngọc từng nghiên cứu qua một chút về phương diện này thì biết được nó có liên quan đến nguyên thần, thế nhưng bây giờ Đoạn Ngọc còn đang vất vả tu luyện ở Luyện Thể cảnh, còn chưa thể chạm đến được nguyên thần.
Nơi này Tàng thư các cho dù không nằm ở khu vực trung tâm của Đoạn thị Hoàng tộc thì cũng có rất nhiều cường giả tai mắt để ý tới, cường giả có thể vô thanh vô tức đi vào chỗ này chí ít cũng phải là Phong Hầu cảnh cường giả, dạng này siêu cấp cường giả một cái nháy mắt cũng có thể khiến cho Đoạn Ngọc chết đi cả chục lần.
Thánh Nguyên Đế quốc Phong Hầu cảnh cường giả liền là biểu tượng, Đoạn Ngọc biết được cũng không quá mười vị.
Sẽ không phải là đang có một vị ẩn tàng đi vào Tàng thư các chứ?
Cường giả như thế nếu như có ý hãm hại hắn thì cho dù hắn có mười cái mạng cũng không đủ cho người ta giết.
Cái này ý nghĩ quả thực là để cho Đoạn Ngọc thần kinh căng cứng như dây đàn, chỉ e là lúc này một chút xúc động tới cũng có thể khiến hắn sụp đổ, toàn thân mồ hôi lạnh vô thức chảy ra.
“Di! Chớ khẩn trương, Bản Tôn cũng không có ăn thịt ngươi nha”.
Đúng lúc này thì một đạo thanh âm lại vang lên.
“Ừm? Là nó?”.
Không biết có phải hay không là vì đang tập trung tinh thần mà Đoạn Ngọc lúc này lại cảm nhận được thanh âm nơi phát ra, ánh mắt tràn đầy khiếp sợ nhìn xuống dưới đất vừa bị mình vô tình ném đi “Võ đạo thế giới lục”.
Mà lại cũng như phản ứng lại với Đoạn Ngọc suy đoán, phía trên “Võ đạo thế giới lục” năm chữ đột nhiên bốc lên từng đạo kim quang, nguyên bản có phần cũ nát bìa sách giống như lột ra một tầng, bên trong đó dĩ nhiên là có dấu một cái bức hình chân dung yêu dị nam tử.
Không biết có phải ảo giác hay không nhưng Đoạn Ngọc dĩ nhiên là thấy được cái này yêu dị nam tử đang cười nhìn hắn.
Toàn bộ không gian bên trong Tàng thư các như lâm vào yên tĩnh, Đoạn Ngọc hai mắt trợn trừng vào hình ảnh nam tử trên bìa “Võ đạo thế giới lục” kia không dám chớp mắt lấy một cái, hắn lúc này quả thực là sợ mình hiện tại nháy mắt một cái thì sẽ vĩnh viễn không thể mở mắt ra được nữa.
Trước mắt tràng diện quả thực là quá mức quỷ dị, một cái bức ảnh chân dung mà trong đó hình ảnh lại có thể cử động mỉm cười nhìn hắn, điều này với một cái mao đầu tiểu tử, cho dù là cái này mao đầu tiểu tử thông minh hơn người thì cũng cảm thấy khó mà tưởng tượng nổi.
“Nổi cái gì hứng thú? Bản Tôn đang cùng ngươi nói chuyện đâu?”.
Im lặng hồi lâu thì thanh âm lại một lần nữa vang lên, lúc này thì Đoạn Ngọc đã chính mắt thấy được cùng hắn nói chuyện đúng là hình ảnh nam tử yêu dị ở trong bức chân dung kia.
Đoạn Ngọc vô thức lùi lại một bước, ánh mắt tràn đầy kinh nghi bất định cùng sợ hãi nhìn bức hình chân dung kia.
Tuyệt đối không phải ảo giác! Chính là nam tử kia nói chuyện với hắn!
“Bản Tôn?”.
Chợt Đoạn Ngọc đáy mắt hiện lên một vòng khiếp sợ quang mang, Võ đạo thế giới phân chia đẳng cấp vô cùng sâm nghiêm, lại cường đại hơn nữa Phong Hoàng cảnh cường giả cũng không dám tự xưng là Bản Tôn, trước mắt cái này nam tử ở trong bức chân dung kia lại dám xưng là Bản Tôn, kia há không phải là đang nói y là một vị Tôn Giả? Hoặc có thể nói người này chân thân là một vị Tôn Giả cảnh đại năng?
“Ngài...!Ngài là Lăng Vũ tiền bối?”.
Trong đầu đủ loại ý nghĩ hiện lên thì một cái ý nghĩ trong đó để cho Đoạn Ngọc sợ hãi lắp bắp kinh hô.
Bản “Võ đạo thế giới lục” này do một người hiểu biết rộng rãi tên là Lăng Vũ viết ra, ngẫm lại thì nếu như không phải đứng ở độ cao nhất định thì làm sao có thể biết được các loại cố sự ở trong Võ đạo thế giới từ rất nhiều năm trước?
Mà lại cái này độ cao...quả thực là có chút cao dọa người ah!
“Hắc, cũng không tính là ngu ngốc! Bản Tôn đúng gọi là Lăng Vũ”.
Yêu dị nam tử trong bức chân dung kia giống như là kinh ngạc một chút cười nhạt, sau đó thì đúng là thản nhiên thừa nhận bản thân đúng là Lăng Vũ.
“Ừm? Tiểu tử ngươi là cái gì biểu hiện?”.
Bất quá ngay sau đó thì Lăng Vũ hai mắt kém chút trợn trừng lên nhìn Đoạn Ngọc thấp giọng quát.
Này cũng không thể trách được hắn, Đoạn Ngọc hiện tại chính đang dùng ánh mắt như nhìn xà hạt nhìn hắn, có sợ hãi, có đề phòng, càng nhiều hơn đó là chuẩn bị tư thế chạy trốn.
Kỳ thực lúc này trong ý nghĩ của Đoạn Ngọc cũng chỉ có một điều đó là đoạt xá! Cái này Lăng Vũ lão quái vật rất có thể là muốn đoạt xá hắn.
Võ đạo thế giới các loại tin tức liên quan đến đoạt xá có không ít, Đoạn Ngọc từ nhỏ đọc qua không ít cố sự, cái nào đó cường giả tàn hồn đoạt xá sống lại...
“Tiểu tử chết bầm, ngươi nhìn Bản Tôn giống như đám lão bất tử không có cốt khí kia sao? Mà lại cho dù Bản Tôn cho dù muốn đoạt xá, bằng ngươi cái này liền Mệnh Tuyền cũng không phải thì lấy cái gì chống lại?”.
Đoạn Ngọc nghĩ đến thì Lăng Vũ liền có thể thông qua hắn một chút hành động mà làm ra phán đoán, nhất thời trên mặt giống như hiện lên một chút hắc tuyến tức giận mắng.
“Chẳng lẽ không phải?”.
Đoạn Ngọc lúc này mới giống như trút bỏ được áp lực vô hình, ánh mắt mang theo ngờ vực nhìn Lăng Vũ hỏi lại.
“Dĩ nhiên là không phải”.
Lăng Vũ có chút khinh thường nhìn Đoạn Ngọc nói.
“Bản Tôn bản thể còn không có chết đi, chỗ này cũng chỉ bất quá một đạo tàn niệm, muốn giết ngươi dễ dàng, đoạt xá nhưng không được”.
“Tàn niệm?”.
Đoạn Ngọc nghe vậy thì liền nghi hoặc.
“Bản Tôn mỗi mười năm sẽ viết xuống một bản “Võ đạo thế giới lục”, mỗi một bản này Bản Tôn đều hạ xuống một đạo ý niệm, nếu như có người có ý tứ thì sẽ kích hoạt được Bản Tôn ý niệm, ngươi chính là trong đó một cái”.
Lăng Vũ mặt không có chút nào biến hóa nói.
“Tiền bối vì cái gì làm như vậy đâu?”.
Đoạn Ngọc kinh nghi bất định nhìn Lăng Vũ, nếu như vị này Lăng Vũ nói không giả thì ở đây tất nhiên là có tính toán nào đó không đơn giản.
Tâm tình hơi chút ổn đỉnh lại, Đoạn Ngọc mạnh dạn hỏi.
“Tìm người có duyên, truyền thừa y bát!”.
Lăng Vũ nhàn nhạt nói.
“Ah...”.
Đoạn Ngọc lại một lần nữa kém chút nhảy lên kinh hô một tiếng, một vị Tôn Giả truyền thừa? Điều này cho dù là ở trong Tiên môn, Tà tông cũng không phải dễ gặp ah.
Nghĩ đến đây hắn liền mừng như điên nhìn Lăng Vũ, vị này nói như vậy thì há không phải là hắn chính là người có duyên, chuẩn bị được kế thừa y bát?
“Dừng!”.
Bất quá lúc này Đoạn Ngọc còn chưa kịp hỏi thì phía trước Lăng Vũ đã cắt đứt suy tính của hắn.
“Bản Tôn chỉ là có hứng thú với ngươi, ngươi còn không đủ tư cách kế thừa y bát của ta”.
“Ạch...”.
Đoạn Ngọc có chút nghẹn họng không nói nên lời, sau đó tâm tư biến chuyển một chút thì hai mắt liền tỏa sáng.
Lăng Vũ cũng không có nói là không đem y bát truyền cho hắn ah!
“Xin hỏi tiền bối, ta phải đạt đến điều kiện gì thì mới có thể kế thừa tiền bối y bát?”.
Đoạn Ngọc lập tức hỏi.
Nghe vậy thì Lăng Vũ có chút thưởng thức nhìn Đoạn Ngọc.
Biết nặng biết nhẹ, như vậy tâm tính quả thực không phải một cái mao đầu tiểu tử có thể có được.
Dừng lại một chút thì mới nói.
“Ngươi căn cơ coi như tạm được, bất quá liền Luyện Thể mười tầng cũng không đạt được, như vậy thì quả thực có chút kém cỏi, càng không cần nói đến việc đạt được Luyện Thể Thiên kinh thừa nhận”.
Đoạn Ngọc có chút há mồm không nói nên lời, bản thân hắn luyện thể nhưng vô cùng hoàn mỹ có được hay không? Trừ ra Luyện Thể mười tầng hắn không luyện đến thì từ chín tầng trở xuống hắn đều đánh vô cùng vững chắc, ở trong miệng Lăng Vũ chỉ là tạm được?
Còn có Luyện Thể Thiên kinh thừa nhận, cái này...!
Bất quá nghĩ đến Lăng Vũ cảnh giới, Đoạn Ngọc muốn nói cái gì cũng không nói được.
Đối phương độ cao quả thực là quá mức dọa người, Luyện Thể cảnh tiểu võ giả ở trong mắt y sợ là cũng không lớn hơn con sâu cái kiến bao nhiêu.
“Tiền bối, ta cũng ở cảnh giới này dừng ba tháng, Luyện Thể mười tầng ta cũng đã từng nếm thử trùng kích không dưới năm lần, thế nhưng mỗi lần đều thất bại”.
Đoạn Ngọc ánh mắt lại hiện lên một vòng tinh mang nhìn Lăng Vũ hỏi.
Lấy người này độ cao thì rất có thể lý giải được nghi hoặc trong lòng hắn.
“Tiểu tử ngươi nội tình không đủ, có thể đạt tới Luyện Thể mười tầng mới là có quỷ ah”.
Lăng Vũ giống như nhìn thấu Đoạn Ngọc tâm tư, dĩ nhiên là cười khẩy nói.
“Tiền bối, vậy ngài có biết phải làm sao mới có thể đem nội tình của ta tích đủ?”.
Đoạn Ngọc hai mắt tỏa sáng hỏi.
Hắn không biết nội tình mà Lăng Vũ muốn nói đến là gì, hắn chỉ biết lúc này hắn vô luận làm sao cũng không sờ đến được cánh cửa đột phá Luyện Thể mười tầng.
“Đơn giản, ngươi tu luyện đến Luyện Thể chín tầng đỉnh phong là được”.
Lăng Vũ thản nhiên đáp.
“...”.
Đoạn Ngọc nghe vậy thì kém chút phun ra một câu chửi thề, bản thân hắn liền là Luyện Thể chín tầng đỉnh phong, cảnh giới này hắn đã dừng lại ba tháng ah, làm sao đều chưa từng cảm giác đến cái gì nội tình không đủ? Tự thân luôn có cảm giác chạm đến cực hạn đây.
Lăng Vũ đây không phải là đang đem hắn thành trò tiêu khiển đi?
Thế nhưng nếu như Lăng Vũ không phải nói đùa với hắn thì là có ý gì?.