Truyện / Ngôn Tình Yêu Đương Vụng Trộm

🌟 8.9 ✍🏻 Tô Mã Lệ ☘️ Đang ra 🌍 Internet & reviewstory.net

📖 Bạn đang xem - Chương 4: Hù Chết Cô!!!


3/8/2021
????????????????????????????????????????????????????????????
Lăng Thiệu lần đầu tiên nghe thấy một người phụ nữ nói điều này với anh.
Mấy năm hai vợ chồng kết hôn, Tống Văn chưa từng có kinh nghiệm nấu nướng, huống chi là đứng bếp nấu ăn cho anh.
" Tuỳ tiện" Lăng Thiệu liếc nhìn cô một cái.
Theo Tống Văn nói, cô là một phụ nữ đã kết hôn được 4- 5 năm và xuất thân từ địa phương nghèo tới đâu.
Anh nghĩ rằng anh sẽ nhìn thấy một người phụ nữ nhà quê.
Không ngờ, người phụ nữ này lớn lên cũng không tệ lắm, da tuyết trắng, mắt đẹp, hàm răng đều tăm tắp, cười rộ lên khóe miệng có má lúm đồng tiền.
Vừa rồi chỉ nhìn thoáng qua trong phòng tắm, anh nhìn thấy bộ ngực tròn trịa, giờ phút này anh mới chú ý tới cô có khí chất không tồi, không giống người được nuôi dưỡng từ cái địa phương nghèo kia.
Mái tóc đen được buộc sau đầu, lộ ra phần thon dài trắng nõn.
Ăn mặc tương đối bảo thủ, váy dài cho tới cảng chân.
Lộ ra mắt cá chân mảnh mai tinh tế và đẹp mắt.
Đi dép lê lộ ra ngón chân, bàn chân trắng nõn che lấp ở dưới váy.
" Anh ăn trước đi" Cô dọn cơm lên bàn, rồi bắt đầu vào bếp xào rau.
Cô xào khéo léo rồi cho ra đĩa.
Chiếc đĩa để trên kệ tủ, cô kiễng chân lên lấy, vừa chạm ngón tay tới phía sau liền dán lên một khối thân thể nóng bỏng.
Cô rùng mình sợ hãi đột nhiên xoay ngừoi, vừa vặn người đàn ông cúi đầu nhìn cô.
Anh cầm đĩa trong tay, lùi lại hai bước, đưa đĩa cho cô.
Thư Tâm xấu hổ lúng túng nói "...!cảm ơn".
Hù chết cô.
Bàn tay cầm cái xẻng khẽ run, tim đập mạnh, sống lưng như có điện tê cứng.
Người đàn ông đã ngồi vào bàn và ăn.
Thư Tâm rót cho anh một cốc nước.
Sau khi chiên nấu món cuối cùng, lúc này cô mới xới cơm ngồi đối diện với anh ăn.
Bàn ăn rất yên tĩnh, người đàn ông ăn nhanh, ăn xác thực rất nhiều, ăn xong hướng Thư Tâm nói " Rất ngon...cám ơn".
" Không có gì!".
Thư Tâm cúi đầu lo dùng bữa, không dám nhìn anh.
Cô cảm thấy vị trí của eo thật có lực, phảng phất giống như vừa mới bị nơi đó chống lại.
Sau bữa ăn, cô đi rửa bát, còn anh vào phòng ngủ.
Thư Tâm cảm thấy nhẹ nhõm.
Rửa bát xong, cô lên phòng khóa trái cửa.
Theo sau móc lấy điện thoại di động ra thấy bốn năm cuộc gọi nhỡ đều là của chồng cô, Lý Đức Hải.
Cô trở về giao diện Wechat.
Lý Đức Hải trực tiếp gọi điện " Sao lâu như vậy không nghe máy?"
"Có chuyện gì vậy?" Thư Tâm khẩu khí không tốt lắm.
So với những người đàn ông bên ngoài, người chồng mình không được gì cả.
" Chuyển anh một ít tiền" Giọng nói của Lý Đức Hải có chút mệt mỏi " Anh dùng hết rồi".
Thư Tâm cố gắng không làm cho mình phát hoả, bình tĩnh nói " Em cũng không có tiền".
"Em trong thẻ không phải còn có 4000 vạn sao " Lý Đức Hải hỏi " Thế nào lại không có tiền?"
" Lý Đức Hải, đó là tiền của tôi, anh cần tiền cho ba mẹ anh thì tiêu tiền của anh đi".
Thư Tâm hít sâu một hơi " Từ khi kết hôn với tôi đến giờ, nhà anh cho tôi mấy phân tiền? Vì cái gì mỗi lần đều muốn dùng tiền của tôi? Tiền của tôi đâu phải trên trời rơi xướng? Tôi chính mình không cần tiêu xài ư!?"
" Có chuyện gì với em vậy?" Giọng điệu của anh ta dịu đi khi thấy cô ấy tức giận " Bố mẹ bị bệnh anh không thể để mặc kệ!"
Thư Tâm rơm rớm nước mắt, cô nén không khóc thành tiếng " Tôi không có tiền, tôi đã bị gia đình anh rút sạch rồi".
Cô cúp điện thoại, suy nghĩ một hồi cũng cảm thấy chưa hết giận trực tiếp tắt máy.
Rồi nằm ôm không tiếng động mà khóc lên.
????????????????????????????????????????????????????????????.